Mới hôm nào em chỉ là cô bé, em nói với chị em mong mình nhanh lớn, em muốn được chắp đôi cánh, bay đi thật xa. Và rồi hôm nay, đứng trước chị là 1 cô gái…nhưng chị thấy em không vui…em nói em mong mình bé lại!

Biết nói sao nhỉ, ừ, chị cũng vậy, lớn rồi có ai mà không mong như thế…

Em kể chị nghe những cô đơn, quạnh vắng nơi đô thành tấp nập, em kể chị nghe những mệt mỏi, bon chen…. em kể chị nghe em muốn về nhà…
Và, em kể chị nghe về anh ấy…

Một chàng trai khiến em khắc cốt ghi tâm…

Một chàng trai cho em cười và cho em khóc…

…Giây phút ấy, ánh mắt em vẫn rạng ngời hạnh phúc… Rồi bất chợt u tàn, giọt nước mắt trong sâu thẳm, nó đấu tranh với con tim vẫn yêu và hạnh phúc….sự tranh đấu khiến em lạc đường…

Em thân yêu…
Ads Ai cũng học Đại học qua mạng. Còn bạn?
Ads Thuỷ Tiên chia sẻ tuyệt chiêu đảm bảo mi dài và cong sau 7 ngày
Ads Nguyên nhân và phương pháp giảm đau bụng kinh

Con người khi sinh ra vốn đã là 2 cá thể riêng biệt, dù cho là 2 người sinh đôi thì sao, họ có thể giống nhau ở bề ngoài, nhưng nội tâm chắc gì đã là một.

Cuộc sống luôn là những mảng màu, mỗi người chọn cho mình 5, 3 màu tạo nên 1 bản sắc riêng biệt, ai cũng có cá tính riêng, rồi đem nhuộm màu của khắc nghiệt…

Trong cuộc sống, hay tình yêu cũng vậy, con người ta luôn cố hữu giữa đúng và sai, trước một chuyện chưa sáng tỏ, ai cũng cho rằng mình đúng, chính cái tôi ấy cứ to dần, như 1 sợ dây kéo khoảng cách của 2 người ra xa mãi.

Với một mối quan hệ, cãi nhau luôn là điều dễ hiểu, ai cũng có thể nóng giận và gán cho người kia cái mác “sở khanh”, ai cũng có thể điên cuồng xóa đi mọi kí ức trên face book, xóa ảnh, hủy kết bạn…và ai cũng có lúc̣ bắt mình quên…

Sẽ có những khoảng lặng mà chẳng thấy điểm dừng, sẽ đau khổ….sẽ nhớ tới điên cuồng… nhớ tới bản thân yếu mềm…từ thể xác tới tinh thần….hoang hoải giữa mất và còn…

Khi yêu ai cũng kỳ vọng, cũng mong ngóng….

trong-tinh-cam-dung-voi-suy-tinh-giua-mat-va-con5-blogtamsuvn

Khi yêu ai cũng kỳ vọng, cũng mong ngóng….(Ảnh minh họa)

Thế nhưng…

Nào có ai sinh ra mang tên lãng mạn, có chăng là yêu rồi, người ta tự lãng mạn hóa tình yêu…

Ngày mới yêu nhau, 1 câu quan tâm, 1 hành động nhỏ cũng đủ làm ta thao thức cả đêm. Một cái chạm tay, một ánh mắt nhìn cũng đủ làm tim loạn nhịp… Ấy thế mà yêu rồi, 1 câu quan tâm cũng trở nên gò bó, dư thừa…

Để rồi ta hoảng loạn, chơi vơi giữa thực tại ” người ta từng yêu ” nào như thế…

Để rồi hụt hẫng tới vô tận khi mà tình yêu ” có tuổi ” luôn không như ta nghĩ, đó cũng là lúc ta nhận ra tình yên không còn ” sến…” Là khi khoảng cách đủ rộng cho hai từ chán nhau….

Là mỗi lần lên face book thấy người ta yêu nhau, dành cho nhau những tình cảm thân mật mà chạnh lòng…ghen tị…

Là mỗi dịp lễ, cứ chờ mong 1 sự bất ngờ….mà không có

Là giận nhau, mình im lặng người ta cũng chẳng khác…

Là khó khăn mà người ta chả thèm 1 lời an ủi…

Là những lúc yếu mềm mà không ai bên cạnh…

Là những lời nói “chân thật” khiến ta đau xé lòng…

Là đôi khi chán nản, muốn buông xuôi… Là bất chợt thèm cảm giác được yêu….