Lúc này mẹ người yêu cũ của Hằng thầm nghĩ: “Ngày trước bảo làm ở công ty nào oai lắm cơ mà nào cơ mà sao hôm nay lại đi làm phục vụ rồi”. Nhưng rồi khi vỡ lẽ ra, bà ngồi tiếc hùi hụi cả buổi.

Hằng là 1 cô gái tiểu thư nhà giàu nhưng lại rất giản dị, cô xinh xắn, trắng trẻo, học hành cũng giỏi giang. Với bố mẹ cô là niềm tự hào của họ, vì trong giới kinh doanh, những ai có gia cảnh khá giả rất ít khi có con ngoan vì hầu hết chúng đều phá phách và cậy gia đình giàu nên lười học.
Hằng muốn gì bố mẹ cũng cho, nhưng tính cô giản dị chẳng bao giờ thích khoe mẽ. Có bằng lái ô tô từ lâu nhưng cô vẫn đi chiếc xe lead của mẹ mua từ ngày trước.
Bạn bè Hằng cũng không biết cô là tiểu thư giàu có vì cô chơi rất hòa đồng, hoạt động gì cũng tham gia. Trong 1 lần đi tình nguyện, cô gặp Phong, đó là 1 anh chàng đẹp trai có làn da trắng và nụ cười duyên. Phong dễ dàng thu hút ánh nhìn và có thể đổ gục bất kỳ cô gái nào. Nhưng tính anh lại không hay tán tỉnh lung tung.
Sau lần chia tay với người yêu cũ đến nay anh vẫn chưa yêu ai. Trong lần đi tình nguyện đó anh chú ý đến Hằng vì cô hát rất hay, cười cũng rất đẹp. Họ làm quen với nhau và sau này trở thành 1 đôi. Phong và Hằng yêu nhau được 2 năm thì cả hai ra trường.

Cô ngỡ ngàng khi người yêu nói lời chia tay (Ảnh minh họa)
Hằng muốn tự lập nên tự thi và xin việc còn Phong có người quen nên cũng sớm có việc ổn định. Lúc này Phong đưa Hằng về quê thăm gia đình, nhà Phong cũng thuộc diện khá giả.
Ban đầu nhìn thấy Hằng mẹ Phong khá hài lòng vì cô có khuôn mặt xinh đẹp. Nhưng khi hỏi bố mẹ Hằng làm gì thì cô chỉ khiêm tốn nói: “Dạ bố mẹ con cũng chỉ buôn bán nhỏ thôi ạ”. Mặt mẹ Phong lúc này bắt đầu chuyển sắc.
Phong là con trai cưng trong gia đình, nên bà luôn muốn lấy cô anh ấy 1 người con gái giỏi giang và gia đình giàu có. Mẹ Phong bắt đầu đổi ý khi Hằng đã ra về, bà cấm Phong quen Hằng vì bà nghĩ nhà Hằng không có điều kiện, không xứng với con trai của bà.
Bà tìm mọi cách chia rẽ hai đứa, Phong bị áp lực từ mẹ nên đánh ngậm ngùi chia tay Hằng. Dù vẫn rất yêu Phong nhưng vì lòng tự trọng bị tổn thương nên Hằng không níu kéo.
Hằng cũng không muốn thanh minh về gia cảnh làm gì nữa. Hằng bỏ công việc đang làm và quay lên Phố phụ giúp bố mẹ kinh doanh chuỗi nhà hàng ăn cũng như việc buôn bán đồ gỗ.
3 năm sau cô có người yêu mới, anh ấy rất yêu thương và chiều chuộng cô. Còn Phong cũng vừa cưới vợ. Anh cưới 1 cô gái mà mẹ anh mai mối cho, nhưng khi cưới về bà bắt đầu ngán ngẩm vì cô con dâu tuy đẹp mã, nhà giàu nhưng lại không biết phép tắc hơn nữa chẳng bao giờ động chạm vào làm việc gì.
Mẹ chồng có bực bội quát nạt thì cô ta vênh mặt lên nói: “Ở nhà con có phải làm mấy việc này đâu”. Phong chán ngán và luôn trách móc mẹ: “Giờ mẹ đã được như ý rồi đấy”.
Vào 1 hôm, mẹ người yêu cũ của Hằng lên phố chơi ở nhà người thân và bạn bè. Họ rủ nhau đi ăn tại 1 nhà hàng sang trọng, tại đây bà ngạc nhiên khi gặp lại Hằng. Thấy cô cúi chào mình, bà miễn cường cười chào lại. Bà cũng thấy hơi ngại với Hằng vì ngày trước đã từ chối cô. Hằng cười tươi cúi chào mọi người rồi hỏi:
– Các cô muốn dùng món gì ạ?
Lúc này mẹ người yêu cũ của Hằng thầm nghĩ: “Ngày trước bảo làm ở công ty nào oai lắm cơ mà nào cơ mà sao hôm nay lại đi làm phục vụ rồi?”. Khi mọi người đã gọi món xong, Hằng gọi phục vụ mang lên sau đó nói:
– Chúc các cô ăn ngon miệng ạ, bác Lan đây là mẹ của bạn cháu nên trưa nay cháu sẽ không tính tiền bữa ăn, các bác cứ ăn uống thoải mái nhé.
– Thật vậy ư? Cô đủ tiền để trả chứ cô bé (1 người bạn của bà La lên tiếng).
– Dạ, đây là nhà hàng của gia đình cháu. Cháu lo được vụ này ạ, chúc mọi người ăn ngon miệng, cháu xin phép ạ.
Mọi người bắt đầu xì xào:
– Cô bé này xinh đẹp và lễ phép quá, nhà cô ta chắc giàu có lắm. Đây là 1 trong những nhà hàng nổi tiếng nhất ở đây đấy. Gia đình này giàu có nổi tiếng ở đây, họ có cô con gái dễ thương thật. Cảm ơn Lan nhé, nhờ có cậu mà chúng ta được ăn uống miễn phí.

Mẹ người yêu cũ của Hằng cứ liếc trộm khi cô làm việc (Ảnh minh họa)
Mẹ của Phong bây giờ cười gượng ầm ừ cho qua, nhưng trong lòng thì đang tiếc rẻ. Bà liếc nhìn trộm Hằng, giờ bà mới thấy cô ra dáng cô chủ hơn là người phục vụ. Cả buổi bà tiếc hùi hụi vì ngày xưa đã chê bai và khinh thường cô để giờ đây rước 1 cô con gái chả ra gì về làm dâu.
Sau bữa trưa, bà gặp Hằng xin lỗi chuyện cũ, nhưng cô chỉ cười mà không trách móc gì. Cô xin lỗi vì có việc bận nên chào bà rồi đi trước.
Mẹ của Phong cứ ngẩn ngơ khi nhìn cô mặc 1 bộ trang phục sang trọng mới vừa thay rồi bước lên ô tô và lái đi thẳng. Trên đường đi cô chỉ nhếch mép mỉm cười rồi thầm nghĩ: “Nhà cháu nghèo lắm, làm sao có thể sánh với nhà bác được”.

Theo truyennganmoingay.com

View more random threads: