CẢM XÚC NGÀY KHAI TRƯỜNG!
Lứa tuổi học trò của chúng ta, ai mà chẳng có những ngày tựu trường vui vẻ cùng với bạn bè, thầy cô, ai mà chẳng có những cảm xúc mới lạ khi ngày đầu tiên được đi học. Và tôi cũng vậy, mặc dù đã bao lần được đón ngày khai giảng, đã bao lần được vui vẻ cắp sách đến trường nhưng sao lần này thì lạ quá! Cảm giác dường như lần đầu tiên được đi học vây. Bởi, đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào ngôi trường này, ngôi trường nổi tiếng với bề dày thành tích mang tên trường trung học cơ sở Văn Lang thân yêu!
Từ lúc còn học ở bậc tiểu học , đã biết bao lần tôi được nghe cha mẹ , thầy cô và những người trong gia đình kể về thành tích và sự nổi tiếng của ngôi trường mang tên đất nước Văn Lang của các vua Hùng và mơ ước được học dưới mái trường này. Rồi cứ thế, tôi cứ thầm nuôi hi vọng rằng mình sẽ được học ở đây. Tôi đã cố gắng học tập chăm chỉ, bằng tất cả nỗ lực, quyết tâm không biết mệt mỏi. Thời gian dần trôi, mọi sự cố gắng nỗ lực của tôi đã thành công. Tôi đã vượt qua bậc tiểu học và đến với ngôi trường cấp 2, đó chính là trường trung học cơ sở Văn Lang - nơi tôi đã hàng ao ước bao lâu nay. Cảm giác khi nghe tin được học ở đây và may mắn hơn nữa là được xếp vào lớp 6C, được cô giáo chủ nhiệm là cô giáo Hằng lại càng khiến tâm trạng của tôi thêm phấn chấn, mừng rỡ .
Ngày đầu tiên đi học , lòng tôi bỗng rối bời và bỡ ngỡ làm sao ! Lúc đó , tôi chỉ muốn có ai bên cạnh nắm tay và đưa vào lớp. Thật giống là một cô cậu năm nay mới lên ba phải không ? Bao năm nay, tôi đã quen tựu trường dưới ngôi trường tiểu học quen thuộc và thân thương của mình, được dắt tay các em bé nhỏ lớp dưới đáng yêu. Thế nhưng, cảm giác của tôi giờ đây giống như của 1 em nhỏ bỡ ngỡ, được các anh chị dịu dàng đón vào ngôi trường mới và được dìu dắt bởi những người thầy, cô hết mực yêu thương học sinh.
Hôm nay tôi có cảm giác khác lạ quá! Trong lòng tôi lâng lâng đến khó tả, chắc vì đây là lần đầu tiên tôi được mặc bộ đồng phục mới, ra dáng một học sinh cấp II chững chạc. Và còn biết bao điều thú vị mới mẻ sẽ còn đợi tôi trong thời gian tới.
Đứng trước cổng trường , ngôi trường đã hiện ra trước mắt tôi . Đó là một khu nhà ba tầng y như là một tòa lâu đài to lớn vậy! Chắc tại bỡ ngỡ quá nên tôi mới nghĩ như thế. Nhưng sao những bước chân nặng nề đến thế! Tại sao tôi không bước nổi? Mọi người khác đều có thể làm được kia mà, tôi cũng phải dũng cảm lên chứ! Dọc đường, tôi cứ thầm mong rằng lớp học sẽ có những bạn cũ của mình-những người bạn đã học cùng với tôi suốt 5 năm học cấp I. Nhưng không, xung quanh tôi đây, trong cái lớp học này, chỉ toàn là những gương mặt mới lạ mà thôi. Tôi bắt đầu cảm thấy sợ! Nhưng nỗi sợ hãi đó đã tan nhanh đi khi những người bạn mới đã vui vẻ chuyện trò và bắt chuyện cùng với tôi. Các bạn mới trông rất thân thiện, trông ai cũng rạng rỡ, toát lên vẻ thông minh, sáng dạ. Tôi thầm cảm ơn trời đã cho tôi quen và được học cùng những người bạn mới đáng yêu này!
Hôm nay là ngày khai trường, hôm nay là ngày đầu tiên chính thức bắt đầu cho 4 năm học cấp II của tôi. “Ôi! Cái cảm giác thân quen này, xen lẫn chút hồi hộp, bỡ ngỡ. Thân quen vì được trở lại với trang sách, con chữ, hồi hộp vì từ nay chặng đường học sinh của tôi sẽ bước qua 1 ngưỡng cửa mới.” Thật là hồi hộp và háo hức biết bao! Cái cảm giác mà ta vẫn thường gọi: “Tưởng lạ mà quen!”
Được học dưới mái trường THCS Văn Lang có nhiều bề dày thành tích như thế này, với đội ngũ các thầy cô vừa giỏi về chuyên môn vừa tâm huyết với nghề, với các bạn học sinh vừa giỏi vừa ngoan, tôi nguyện sẽ cố gắng học tập thật giỏi để không phụ lòng thầy cô, bạn bè, cha mẹ. Và cảm giác ngày đầu tiên bước vào ngôi trường này, tôi sẽ không bao giờ quên!