Cỏ dại Xuân Quỳnh mang đến những cảm xúc chân thật về tình yêu và cuộc sống. Bài thơ khắc họa những khoảnh khắc giản dị nhưng sâu sắc. Đọc tiếp để cảm nhận vẻ đẹp trong từng câu chữ. “Cỏ dại quen nắng mưa Làm sao mà giết được Tới mùa nước dâng Cỏ thường ngập trước Sau ngày nước rút Cỏ mọc đầu tiên”
Câu thơ nào trong ý nghĩ vụt lên Khi tôi bước giữa một rừng cỏ dại Không nhà cửa. Không bóng cây. Tìm lối Cứ đường hào rẽ cỏ mà đi.
Người dân quân tì súng lắng nghe Bài hát nói về khu vườn đầy trái Anh bỗng nghĩ đến một vùng cỏ dại Nỗi nhớ đầu anh nhớ quê anh
Mảnh đạn bom và chất lân tinh Đã phá sạch không còn chi nữa Chỉ có sắt chỉ còn có lửa Và cuối cùng còn có đất mà thôi
Thù trong lòng và cây súng trên vai Cùng đồng đội anh trở về làng cũ Anh nhận thấy trước tiên là cỏ Sự sống đầu anh gặp ở quê hương
Có một lần anh tìm đến bà con Khi xúm xít quanh anh thăm hỏi Giữa câu chuyện có điều này đau nhói: - Đất quê mình cỏ đã mọc lên chưa?
Trong cuộc đời bình yên tựa nghìn xưa Gần gũi nhất vẫn là cây lúa Trưa nắng khát ước về vườn quả Lúc xa nhà nhớ một dáng mây Một dòng sông, ngọn núi, rừng cây Một làn khói, một mùi hương trong gió…
Có mấy ai nhớ về ngọn cỏ Mọc vô tình trên lối ta đi Dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi Không nghĩ đến nhưng mà vẫn có.
Vĩnh Linh, 1969 Cỏ dại Xuân Quỳnh mang đến hình ảnh giản dị nhưng đầy sức sống. Bài thơ thể hiện tình yêu và khát vọng tự do, hòa quyện giữa thiên nhiên và con người. Qua đó, tác giả khẳng định giá trị của những điều bình dị trong cuộc sống. Từ khóa: cỏ dại xuân quỳnh bài thơ cỏ dại