Câu 2
2. Phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện
- Anh thanh niên là nhân vật chính chỉ hiện ra trong chốc lát, đủ để các nhân vật khác kịp ghi nhận một ấn tượng, một “ký họa chân dung” về anh rồi dường như anh lai khuất lấp vào trong mây mù hạt ngàn và cái lặng lẽ muôn thuở của núi cao Sa Pa. “Trong cái lặng im của Sa Pa [...], Sa Pa mà chỉ nghe tên, người ta đã nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, có những con người làm việc và lo nghĩ như vậy cho đất nước
- Nhân vật anh thanh niên được hiện ra qua sự nhìn nhận, suy nghĩ, đánh giá của các nhân vật khác: bác lái xe, ông họa sĩ, cô gái. Qua cách nhìn và cảm xúc của mỗi người, hình ảnh anh thanh niên thêm rõ nét và đáng mến hơn.
- Hoàn cảnh sống và làm việc: một mình trên đỉnh núi cao, quanh năm suốt tháng giữa cỏ cây và mây núi Sa Pa. Công việc của anh là “đo gió, đo mưa, đo nắng, tính máy, đo chấn động mặt đất, tham dự vào việc báo trước thời tiết hằng ngày, phục vụ sản xuất, phục vụ chiến đấu”. Công việc ấy đòi hỏi phải tỉ mỉ, chính xác và có tinh thần trách nhiệm cao (nửa đêm, đúng giờ “ốp“ thì dù mưa tuyết, giá lạnh thế nào cũng phải trở dậy ra ngoài trời làm công việc đã quy định).
Nhưng cái gian khổ nhất là phải vượt qua sự cô đơn, vắng vẻ, quanh năm suốt tháng một mình trên đỉnh núi cao không một bóng người - một hoàn cảnh thật đặc biệt.
- Vẻ đẹp trong tính cách của ngiíời thanh niên
+ Anh đã vượt qua hoàn cành bằng những suy nghĩ rất đẹp, giản dị mà sâu sắc.
Trước hết, đó là ý thức về công việc là lòng yêu nghề, thấy được ý nghĩa cao quý trong công việc thầm lặng của mình. Anh không tô đậm cái gian khổ của công việc, nhưng anh nhấn mạnh niềm hạnh phúc khi biết được mình đã góp phần phát hiện kịp thời một đám mây khô mà nhờ “không quân ta hạ được bao nhiêu phản lực Mĩ trên cầu Hàm Rồng”.
Anh đếm từng phút vì sợ hết mất ba mươi phút gặp gỡ vô cùng quý báu: “Bác lái xe chỉ cho ba mươi phút thôi. Hết năm phút rồi. Cháu nói qua công việc của cháu năm phút. Còn hai mươi phút mời bác và cô vào nhà uống chè, cho cháu nghe chuyện. Cháu thèm nghe chuyện dưới xuôi lấm...”, “Năm phút nữa là mười. Con mười hai phút thôi...”, “Trời ơi, chỉ còn có năm phút!”.
Đến khi chia tay, anh xúc động đến nỗi phải “quay mặt đi” mà ấn vào tay ông họa sĩ già cái làn trứng làm quà, và không dám tiễn khách ra xe dù chưa đến giờ “ốp”.
Anh còn là người khiêm tốn thành thực, cảm thấy công việc và những đóng góp của mình chi là nhỏ bé Khi ông họa sĩ muốn vẽ chân dung anh, anh không dám từ chối khỏi vô lễ”, nhưng anh nhiệt tình giới thiệu những người khác mà anh thực sự cảm phục. Anh nói về “ông kĩ sư ở vườn rau dưới Sa Pa' về "đồng chí nghiên cứu khoa học ở cơ quan cháu” đang nghiên cứu lập bản đổ sét với tất cả sự say mê hào hứng và lòng cảm phục chân thành của mình.
Dù anh thanh niên chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc nhưng bằng những chi tiết tiêu biểu, tác gỉa đã phác họa được chân dung nhân vật với những nét đẹp về tinh tháầ, tình cảm, cách sống và những suy nghĩ về cuộc sống, về ý nghĩa của công việc.