[ĐM/CAO H/THÔ TỤC] MẠCH MIÊU...

Edit: Phộn

-

Sáng sớm Trần Lê lên xã tìm Lý trưởng, kết quả lại không thấy ai.

Hắn đạp xe hỏi thăm, tìm được ông ở đầu ngõ, nhìn thấy hàng xóm láng giềng ở chỗ đó chặn cửa hóng chuyện, nhao nhao nói "Động thủ rồi", "Đánh nhau rồi."

Ngay sau đó là tiếng của Lý trưởng hét lớn: "Tất cả dừng lại."

"Có mâu thuẫn gì thì bình tĩnh thương lượng. Ai dám đánh nhau thì tôi sẽ đi lên cục gọi người tới, cho ngồi tù hai ngày!"

Một lúc lâu sau, đám đông tan ra.

Lý trưởng lau mồ hôi bước ra, vừa định đạp xe về thì thấy Trần Lê, chào hỏi: "A, đồng chí Trần."

Trần Lê đi theo Lý trưởng đến nhà máy.

Trong thôn có một nhà máy nhỏ, bọn họ vừa đến, giám đốc nhà máy nhanh chóng đi ra chào hỏi.

"Cái lần trước tôi nói với cậu, chính là cái chỗ này." Lý trưởng vừa mở cửa vừa nói.

Trần Lê nhìn xung quanh phòng, đây vốn là ký túc xá dành cho bốn người. Bây giờ quy mô của nhà máy đã lớn thêm, công nhân được chuyển đến ở một nơi tốt hơn, chỗ này thành bỏ trống.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!

Lý trưởng nói: "Chỗ này dọn dẹp một tí, vẫn tốt." Ông chỉ vào phía sau, "Đằng sau có bếp, còn có nước máy, nhà vệ sinh cũng ở bên ngoài, rất tiện."

Trần Lê nhìn một vòng, còn tốt hơn so với suy nghĩ của hắn không ít.

Hắn không hề do dự, quyết định chọn chỗ này.

Lý trưởng không dám thu một đồng nào của hắn, ông khoát tay nói: "Chỗ này là của nhà nước, trước mắt chưa nghĩ tới dùng để làm gì nên bỏ trống, các cậu cứ yên tâm ở đây một đoạn thời gian, sau này có gì thì tôi sẽ nói với cậu."

Rất lâu trước đây Trần Lê đã cân nhắc việc xây một căn nhà mới.

Hiện tại đã không còn kịp nữa, hơn hết, trong lòng hắn cũng có tính toán khác, nên tạm thời muốn chuyển đến một chỗ nào đó tốt hơn chút, chờ hắn giải quyết thỏa đáng những chuyện khác đã.

Chuyện của Mạch Miêu, Trần Lê vừa trở về thôn đã nghiêm túc nói lại với Lý trưởng.

Hắn có chút dè dặt dặn dò chuyện thể chất của Mạch Miêu, ở thời đại này, sự tồn tại của bọn họ vẫn chưa được tổ chức công khai chính thức, thậm chí là còn cố ý khống chế dư luận, từ đó giảm bớt phiền toái ở phía bên này.

Lý trưởng cũng là do có giao tình với lão Trần gia nên mới biết được nhiều hơn một chút, nếu không, một cán bộ cơ sở ở trong thôn như ông cũng không dễ dàng tiếp xúc được với tin tức ở phương diện này.

Thời kỳ phát bệnh của Omega là gì, ngay cả Trần Lê trước đó cũng không rõ lắm, huống chi là người bình thường.

Trần Lê không muốn làm phiền người khác, hắn chủ động nói một phần nhỏ sự thật, chỉ là muốn Lý trưởng làm rõ ràng - nếu có ai ở trong thôn hỏi về "bệnh" của Mạch Miêu thì nói rằng nó không lây nhiễm, để mọi người không cần suy nghĩ nhiều.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!

"Cái này là tất nhiên!" Lý trưởng nghiêm túc nói, "Thôn chúng ta là thôn nói văn minh, nói đạo đức! Sẽ không bao giờ để cho tin đồn nhảm, sai sự thật phá hủy bình yên của thôn xóm!"

Trần Lê đương nhiên biết mình không thể quản được miệng của mọi người, tính tình Trần Lê trước giờ không quan tâm miệng lưỡi người khác như thế nào, nói hắn sao cũng được, nhưng hắn không thể chịu được người ta nói em trai của hắn ngốc.

Trường hợp này cũng giống vậy, bọn họ chỉ ở lại thôn một thời gian ngắn nữa thôi, Trần Lê tận lực muốn đem Mạch Miêu tránh xa ra những lời khinh miệt chỉ trích.

Trần Lê lấy chìa khóa xong thì đi về đại viện thu dọn đồ đạc.

Trần Lê đến nhà Lưu thẩm để mượn xe lừa, cột chặt đồ đạc vào trên xe, quay đầu lại liền nhìn thấy Mạch Miêu đang cầm túi xách, hai tay thì xách lồng gà đi ra, trên thắt lưng còn đeo xích chó.

Cảnh tượng này, thật sự là gà bay chó sủa.

Hai anh em cứ như vậy mà chuyển đến ký túc xá của của nhà máy ở.

Mạch Miêu đến nơi ở mới, thích nghi nhanh chóng đến bất ngờ.

Trần Lê bảo cậu đợi hắn, cậu lập tức đứng cạnh Trần Lê nhìn hắn dọn dẹp đồ đạc, thỉnh thoảng cũng giúp hắn. Nhìn thấy Trần Lê lau mồ hôi còn có thể đứng lên thay hắn mà lau giúp, rất ra dáng "vợ" nhỏ.

Ngày đầu tiên bọn họ chuyển tới đây, giám đốc nhà máy có tới nhìn thoáng qua, còn cầm một cái quạt điện tạm thời vô dụng với nhà máy.

"Quý hóa quá, cảm ơn đồng chí." Trần Lê vội vàng tìm một miếng thịt khô để đáp lễ.

Sắc trời tối lại.

Phòng vẫn còn có chút lộn xộn, nhưng tốt xấu cũng đã được sửa sang lại, giường cũng đã trải xong, phía đầu giường còn treo một tấm ảnh màu sắc rực rỡ.

Trong ảnh, hai người đàn ông ngồi cạnh nhau, mặt mày có vài phần tương tự, hai má đều có xoáy.

Mạch Miêu tắm táp xong liền hưng phấn chạy tới chỗ cái quạt, cắm điện rồi bật lên.

Trần Lê vừa lau đầu vừa đi vào phòng, thấy Mạch Miêu đang há miệng trước cái quạt, liên tục kêu "A-"

Editor: Giống cái trò mở mồm trước cái quạt xong lấy tay đập vào nhỉ :')) hồi nhỏ tui hay chơi cái này, nhảm shit nhưng mà nó vui kiểu gì ấy :)))))

Trần Lê đi qua: "Nào, lau khô đầu, không thôi dễ bị cảm."

Mạch Miêu quay đầu lại, ai ngờ phải hầu ngược lại Trần Lê.

Trần Lê nghe lời ngồi ở trên giường, khó có lúc được Mạch Miêu hầu hạ, nhịn không được đoán cậu đã học ở đâu.

"Trương tỷ ngày nào cũng lau tóc giúp Trụ ca." Mạch Miêu thì thầm.

Trụ ca chính là Lưu Trụ ở đại viện, Trương tỷ là vợ của anh ta. Hai vợ chồng này mới lĩnh chứng kết hôn mấy ngày trước, đây là thời điểm mặn nồng nhất.

Trần Lê không đáp, hắn chỉ hơi nghiêng người, ôm eo Mạch Miêu.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!

Động tác của Mạch Miêu hơi khựng lại, sau đó lau tiếp cho hắn.

Bàn tay của nam nhân bất tri bất giác sờ mông cậu, lúc nặng lúc nhẹ vuốt ve.

Bây giờ ký túc xá cũ này chỉ có hai anh em bọn họ sống, các công nhân khác đã chuyển đi.

Xung quanh tĩnh lặng, giống như đây là thế giới riêng nhỏ bé của hai người.

Quạt điện quay chậm rãi, thổi ra làn gió mát.

Trong mùng, hai bóng người chồng lên nhau.

Sau khi hôn một lần, Trần Lê quỳ gối ngồi dậy, cởi hết áo dính mồ hôi trên người hắn và Mạch Miêu ra, tiện tay ném xuống gầm giường.

Mạch Miêu thấy ông xã nhà mình đứng dậy lục lọi tủ đồ, không biết là đang tìm cái gì.

Cậu lại bị cơn nứng hành hạ, hai chân khó chịu tách ra, tự mình thò tay tới cái chỗ riêng tư kia, đụng phải bé le đang ngứa ngáy nhô ra, nhịn không được ấn ngón tay lên.

Khi Trần Lê quay lại giường, trong tay cầm một chai bôi trơn, là mua ở chợ xuất khẩu Hỗ thành.

Hắn mở nắp chai ra, bóp một ít vào lòng bàn tay của mình, sau đó bôi lên dương vật của bản thân. Tiếp theo, Trần Lê nắm lấy tay của Mạch Miêu, cố định ở đầu gối, đưa tay vào giữa hai chân của cậu, hướng vào khe thịt nho nhỏ kia.

Sau khi bôi trơn, quả thật dễ làm hơn rất nhiều so với trước đây.

Hai người khó có lần thuận lợi như vậy, Trần Lê cũng không cọ nhiêu cái, trực tiếp địt vào trong.

"Có đau không? Hửm?" Trần Lê vừa hôn vừa đưa đẩy háng.

Mạch Miêu buồn bực thở hổn hển, lắc đầu: "Không, không đau..."

Vừa mới nói không đau, cậu lại nhíu mày: "Nhẹ một chút...." Cậu đỏ mặt oán giận, "Anh dùng sức như vậy, Miêu Miêu sẽ, sẽ hỏng..."

Cậu nói như vậy, Trần Lê sao mà khống chế được nữa.

Đêm đầu tiên chuyển tới, giường sắt cũ liên tục kêu vang "két két".

Tuy không còn ở đại viện nữa, nhưng ngày nào Mạch Miêu cũng sẽ ghé thăm, dù sao cũng gần.

Không thể dựng chuồng gà ở trong xưởng, hai con gà mái kia bị Trần Lê để lại ở hậu viện, ngày thường phiền Lưu thẩm trông nom. Cậu vàng thì ngược lại được nuôi ở trong xưởng, vừa lúc có thể giúp phòng trộm.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!

Mạch Miêu đi tới hậu viện cho gà ăn, nghe thấy bên ngoài có chút động tĩnh.

Cậu đi ra nhìn, là Trương tỷ ngồi xổm ở ngoài cửa nôn khan, sắc mặt tái nhợt.

Mẹ chồng cô đuổi theo xuống lầu, cầm một viên ô mai đưa cho cô, cao hứng nói: "Hôm nay con đừng làm việc nữa, đợi thằng Trụ nó về rồi nương kêu nó đi mua thịt, mấy ngày này sẽ làm đồ tẩm bổ cho con."

Mạch Miêu dắt lão cẩu quay trở lại ký túc xá, trời mờ mờ tối, cuối cùng Trần Lê đã về.

Từ lúc trở về từ thị trấn, hắn đã không cày cuốc nữa. Bây giờ cả ngày chạy ở bên ngoài, không biết là đang làm gì.

Trần Lê trở về, sau đó nấu cơm cho Mạch Miêu.

Hai người ăn xong thì đi tắm, cuối cùng là tắt đèn lên giường.

Mấy ngày nay đã vào thu, buổi tối vô cùng mát mẻ.

Hai người nằm cùng nhau cũng không thấy nóng.

Mạch Miêu lặng lẽ mở mắt nhìn chằm chằm Trần Lê, không bao lâu sau lại thấy ngứa ngáy, cười đẩy tay của Trần lê ra: "Này!"

Trần Lê cũng không giả vờ ngủ nữa, mở mắt ra, giấu không được ý cười.

Trần Lê: "Sao không ngủ?"

Mạch Miêu kể lại cảnh tượng trong đại viện cho Trần Lê, nói rằng: "Lưu thẩm nói, trong bụng Trương tỷ có em bé."

Trần Lê nhéo gáy cậu, hai ngày nay, mùi hương trên người Mạch Miêu ngày càng thơm, hai người dù không ở chung một chỗ nhưng mùi hương vẫn nồng như vậy, giống như không có lúc nào là không câu dẫn người.

Hai người có linh cảm, lần phát bệnh thứ hai của Mạch Miêu sắp đến.

Trần Lê biết rõ còn hỏi: "Vậy tại sao Miêu Miêu lại không vui?"

Mạch Miêu trề môi, cậu không ngủ được, còn chẳng phải là do sốt ruột sao.

Ca là đồ ngốc, lấy cậu làm vợ, cậu kiếm đâu ra em bé cho hắn chứ?

Đến bây giờ Trần Lê vẫn chưa giải thích rõ với Mạch Miêu rằng hai anh em bọn họ khác với người bình thường, nhưng hắn không muốn Mạch Miêu phiền não thêm.

Thế giới của Mạch Miêu rất đơn giản, hắn không muốn Mạch Miêu cho rằng cậu là một người khác thường.

Trần Lê đến gần, ngửi ngửi cổ Mạch Miêu.

Mạch Miêu đã quen với việc ca cứ lâu lâu lại gần ngửi người mình, mỗi lần Trần Lê ngửi xong là lại tụt quần cậu ra.

Trần Lê: "Ngày mai anh không ra ngoài, em cũng đừng ra ngoài."

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!

Mạch Miêu không hiểu vì sao.

Trần Lê bị mùi hương kia câu lên lửa dục, nóng nực cởi quần áo ra, cắn răng nói một câu: "Nghe lời, anh kiếm em bé cho em."

Trần Lê dự đoán không sai, hôm sau Mạch Miêu "bệnh".

Liên tục hai ba ngày Mạch Miêu cũng không bước ra khỏi phòng. Đừng nói Lưu thẩm, ngay cả công nhân trong xưởng thấy Trần Lê cũng hỏi sao không thấy Mạch Miêu đâu.

Trần Lê nói em trai hắn bị bệnh.

Dần dần người trong thôn đều biết, đợt phát "bệnh" lần trước, Mạch Miêu đi lên thành cũng không chữa khỏi, vừa mới qua một tháng, lại tái phát.

Lần này qua gần ba ngày kỳ phát tình mới lui.

Cũng may kỳ phát bệnh chỉ cần đi qua, thân thể rất nhanh đã khôi phục lại.

Trần Lê vẫn không yên tâm, nhốt Mạch Miêu ở nhà, tĩnh dưỡng thêm hai ngày mới cho cậu bay nhảy trở lại.

Chỉ là, cứ như vậy, Trần Lê càng quyết tâm, cho dù như thế nào thì cũng phải đưa Mạch Miêu chuyển đến Hỗ thành trước mùa đông.

-

Tác giả có lời muốn nói:

Còn một chương nữa là kết truyện rùi.

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng tôi trong thời gian qua.

Tuy Trần Lê và Mạch Miêu không được hoàn hảo, nhưng cảm ơn tất cả mọi người đã yêu thích họ.

Vẫn còn một số lỗi trong truyện, sau này có cơ hội sẽ sửa lại.

Cảm ơn các bạn một lần nữa.

Link nội dung: https://mcbs.edu.vn/mach-mieu-a32307.html