RadioOnTVKhi tình yêu không chỉ là tình yêu đôi lứa…

Yêu tranh theo cách “khổ tận cam lai”

Bà Xuân Phượng nhận định, khái niệm “tình yêu sét đánh” không tồn tại trong hội họa. Để có thể yêu một bức tranh, ta phải dành thời gian nhất định ngắm nhìn, cảm nhận vẻ đẹp trong nó. Với bà, ngắm những bức tranh mang lại sự bình ổn trong tâm hồn cũng là một cách “yêu lành”.

Mở phòng tranh ở tuổi gần 60 với vốn liếng 2000 USD là một quyết định liều lĩnh, nhưng nó cũng phản ánh phương châm của bà Xuân Phượng “khổ trước, sướng sau”. Nếu bắt đầu hành trình với một quãng đường sỏi đá, gập ghềnh rồi mới đến một quãng bằng phẳng, ta sẽ thấy dễ dàng hơn nhiều so với việc đi đường bằng trước rồi mới “leo dốc”.

Bà có thể hy sinh, chịu phần thiệt về phía mình để “nuôi” được phòng tranh, nâng đỡ được các nghệ sĩ rồi mới dần tìm ra cách kinh doanh có lợi nhuận. Và trong quãng đường “khổ tận” ban đầu ấy, khó khăn lớn nhất mà bà phải vượt qua lại không nằm ở chi phí, mà là ở tình cảm với những nghệ sĩ bà làm việc cùng.

Không ít họa sĩ được bà giúp đỡ làm triển lãm, quảng bá giờ đã thành danh. Nhưng nghịch lý thay, lúc này tranh của họ cũng được bán với giá cao hơn, mà bà không thể tiếp tục mua nữa. Về khía cạnh nào đó, nó cũng đau đớn giống như cảm giác của chúng ta khi kết thúc mối quan hệ với người thương. Tình yêu (với hội họa) thì vẫn ở đó, nhưng người ta yêu (các họa sĩ) thì đã rời đi, đầu quân cho các phòng tranh khác.

14aug2024bnb00382jpg
Bà Xuân Phượng luôn trân trọng khoảng thời gian được đồng hành cùng các họa sĩ, dù họ có quyết định thế nào. | Nguồn: Khooa Nguyễn cho Vietcetera

Nhưng sau một thời gian, bà Xuân Phượng nhận ra rằng, con chim khi còn non thì có thể bay gần, nhưng khi thành đại bàng nó bắt buộc phải tung cánh bay xa. Bà trân trọng khoảng thời gian mình và các họa sĩ đã đồng hành cùng nhau, và dù họ quyết định ra sao thì tranh của họ vẫn mãi đẹp. Đây là sự trưởng thành trong tình yêu mà chúng ta đều mong muốn hướng đến.

Và quan trọng nhất, họ rời đi không có nghĩa là tình yêu hội họa của bà kết thúc. Bà vẫn tiếp tục đi khắp nơi từ Bắc vô Nam, tìm kiếm những “viên ngọc thô” trong hội họa và mài cho nó sáng.

Trên hành trình ấy có những lúc phải chững lại, có những lúc phải chạy thật nhanh, nhưng hạnh phúc khi được làm hội họa thì vẫn luôn ở đó xuyên suốt. Điều này gợi nhớ một câu nói chúng ta vẫn hay nghe trong tình yêu, “hạnh phúc không phải đích đến, mà là một cuộc hành trình”.

Link nội dung: https://mcbs.edu.vn/the-nao-la-tinh-yeu-que-huong-dat-nuoc-a33126.html